NHẮP CHÉN TRÀ XUÂN KỂ CHUYỆN NGUYỄN AN NINH, PHAN VĂN HÙM HỌC VÕ TÂN KHÁNH – BÀ TRÀ
Từ giữa năm 1965, chúng tôi bắt đầu rời Tân Phước Khánh (lúc đó thuộc quận Châu Thành, tỉnh Bình Dương) lên Sài Gòn, đi học tiếp và sống bên cạnh cha tôi – võ sư Hồ Văn Lành – đang dạy Võ Lâm Tân Khánh Bà Trà (môn võ có xuất xứ từ quê hương) cho những người ái mộ tại đất thành đô. Vừa có dòng máu truyền thống của người con xứ võ, vừa sống mỗi ngày với sinh hoạt tập luyện võ thuật, bản thân chúng tôi cũng đã mê võ lúc nào không hay.
Yếu tố Việt Nam trong hệ thống an ninh khu vực
Nhiều khi các nhà nghiên cứu có quan điểm xem xét hệ thống an ninh trong khu vực không phải là chung của khu vực Á Đông, mà là của riêng vùng Đông Nam Á và Đông Bắc Á. Điều đó có thể giải thích là do có những chuyên gia chỉ chuyên nghiên cứu về chính sách của các nước trong vùng Đông Bắc Á và không coi trọng vùng Đông Nam Á. Quan điểm như thế theo tôi là hoàn toàn trái ngược với thực tế. Hiện nay, chúng ta cần phải mở rộng tầm nhìn của mình và chấp nhận là trong khu vực Á Đông chỉ có thể xây dựng một hệ thống an ninh riêng của các nước Đông Bắc Á và Đông Nam Á.
Vua Tự Đức với việc bảo vệ an ninh biên giới phía Bắc
Thời Nguyễn, Việt Nam đã trở thành một quốc gia thống nhất về mặt lãnh thổ. Triều Nguyễn trong quá trình xây dựng và củng cố chính quyền luôn đặt vấn đề duy trì và bảo vệ vững chắc cương giới làm nhiệm vụ hàng đầu. Tuy nhiên, trên thực tế rất nhiều vấn đề nảy sinh khiến triều đình gặp khó khăn trong việc thực hiện nhiệm vụ quan trọng đó. Trong khoảng thời gian 1848-1883, thời trị vì của Tự Đức, tình trạng mất ổn định về an ninh quốc phòng đã diễn ra một số tỉnh biên giới phía Bắc: Cao Bằng, Lạng Sơn, Hưng Hoá(1), Tuyên Quang và Quảng Yên(2).




